36 mục
Chơi miễn phí Tất cả các chươngHoàn thành hợp đồng một lần, ở cấp nào cũng được.

Mười một cỗ xe, một con đường, và một thương nhân gọi hàng hóa là "vải vóc" bằng cái giọng khép lại câu chuyện. Đoàn xe này chưa từng bị cướp. Ông ta vẫn thuê hộ vệ, chuyến nào cũng vậy.

Sổ ghi bốn mươi. Làng nói mười hai, và bày mười hai ấy ra với đủ nghi thức. Anh biên mười hai, vì cuốn sổ ở kinh đô còn cái làng thì ở ngay đây.

Sáu cái tên trên bảng, bốn trong số đó là cùng một người viết khác chính tả. Viên thư lại trả theo tờ cáo thị, không theo đầu người, và chưa một lần hỏi thêm.

Vào là một cánh cửa. Ra là một cánh cửa. Mười một phút ở giữa mới là chỗ tiền công nằm.

Kẻ tiêu thụ không hỏi han gì, đó là một dịch vụ, và hắn tính giá đúng như vậy. Không ai cướp của anh. Anh đang trả tiền cho sự im lặng, tính theo cân.

Ông ta nói suốt dọc đường. Đến giờ thứ ba anh đã biết tên con gái ông, mức lời của nhà cung cấp, và chính xác ông nghĩ gì về Hội. Anh sẽ không đổi chuyến đi ấy lấy một chuyến yên tĩnh.

Mạch quặng do người khác tìm, người khác đào, và người khác bỏ. Còn lại là mẩu khó chịu sát nóc mà không ai cao lớn thèm lấy.

Chúng bỏ đi vội, thế là tốt, và để nồi trên bếp, thế còn tốt hơn. Cướp thì lương thực rất khá còn lịch gác thì tệ hại.

Cái thùng không được mở, không được nghiêng, không được đặt gần lửa. Người ta dặn anh hai lần, hai người khác nhau, đúng từng chữ.

Tấm bản đồ là thật. Tấm bản đồ cũng đã bốn trăm tuổi và đường bờ biển đã dịch đi. Cả hai điều đều đúng và chỉ một điều có ích.

Tin đồn lan ra, con đường chật kín, và lúc anh tới thì có mười một người đứng dưới suối cãi nhau xem ai đã đứng chỗ nào. Vàng là thật. Chỉ là ít hơn nhiều so với những gì trận cãi gợi ra.

Một cây cầu, một sợi dây, và cái quyền hợp pháp được phiền phức đến cùng cực. Phần lớn khách qua đường trả tiền trước khi sợi dây rời khỏi móc.

Sư phụ chỉnh thế đứng của anh chín lần trong giờ đầu rồi im lặng suốt phần còn lại của ngày. Chính sự im lặng ấy là bài học. Phần lớn người ta mất một tuần mới hiểu ra.

Lưỡi cùn, sàn lót đệm, và bốn khán giả tới sớm để xem các trận sau. Anh sẽ thua gần hết. Chúng sinh ra để làm việc đó.

Đi hết hành lang. Có thứ gì nhảy ra. Đi lại lần nữa. Đến lượt thứ mười một anh thôi giật mình, đó chính là toàn bộ mục đích và cũng hơi buồn.

Bốn giờ để xác định rằng cuộn giấy là biên nhận thóc. Nhưng nét chữ dạy anh về thời ấy nhiều hơn cả kệ sử của thư khố.

Cô đi ở một phần nhỏ tốc độ của mình mà vẫn thắng trong chưa đầy một phút. Sau đó cô nói chính xác anh sai chỗ nào, theo thứ tự, chẳng ai phải hỏi.

Ba gian phòng, không lời chỉ dẫn, một cánh cửa ở cuối. Thử thách không phải là mấy gian phòng. Thử thách là anh có mở cửa trước khi hiểu chúng hay không.

Lên thì đơn giản. Bài học nằm ở đường xuống, khi hai chân anh có ý kiến còn ánh sáng thì không.

Hai mươi cây số với một bao đá và không một lời giải thích. Mấy hòn đá không phải phần quan trọng. Phần quan trọng là không có lời giải thích.

Ngồi. Đừng động đậy. Chuông sẽ vang khi nó vang. Ai cũng dành buổi đầu tiên để soạn những lời than mà họ sẽ không bao giờ nói ra.

Vẫn cái thế đỡ ấy, bốn trăm lần, cho tới khi cánh tay tự làm trong lúc anh đang nghĩ tới bữa trưa. Chưa ai tìm được đường ngắn hơn, và không phải vì lười tìm.

Không đối thủ, không va chạm, không cách nào biết mình có khá lên hay không. Tấm gương thì thành thật, chậm chạp và không chịu nổi, đúng theo thứ tự đó.

Bà hiền triết đáp mọi câu hỏi bằng một câu hỏi hay hơn. Anh ra về không ghi được chữ nào, rồi ba ngày sau mới vỡ ra ý bà.

Đã có người sống ở đây rồi thôi không sống nữa, và không ai ghi lại hai việc ấy xảy ra theo thứ tự nào. Khung cửa cao sai với bất kỳ ai anh từng gặp.

Các gia đình thôi lui tới đã hai thế kỷ. Hầm mộ vẫn giữ bộ bạc tốt, theo thói quen, và chẳng còn ai để mà phật lòng.

Xếp giá, tra dầu, kiểm kê, và chưa một lần phát ra. Ở đâu đó có một viên quản lương đã thắng một cuộc tranh cãi với cái giá khủng khiếp.

Không phải vàng. Rồng tích vàng là chuyện kể cho trẻ con. Con này sưu tầm bản lề, và có nhiều hơn bất kỳ ai còn sống.

Cột chống vẫn còn giữ, đó là điều tốt nhất có thể nói về một mỏ bị bỏ giữa ca. Dụng cụ được đặt xuống ngay ngắn. Chính chi tiết ấy mới đọng lại.

Nước dâng đủ chậm để họ kịp chuyển những thứ quan trọng đi, và họ chuyển bàn ghế. Giới sử gia chưa bao giờ tha thứ chuyện đó.

Sáu ổ khóa, và chìa chia cho sáu người vốn không ưa nhau. Năm ổ đã bị cạy. Ổ thứ sáu vẫn đang làm việc của nó.

Đống của nhỏ hơn trong lời đồn và nặng hơn vẻ ngoài, điều đúng với mọi đống của. Anh sẽ đi hai chuyến và làm như đã tính trước.

Người này là ai không rõ, nhưng được chôn cùng một cái ghế, một cây đèn và một bộ đồ ăn đầy đủ cho một người. Ai đó đã hiểu ông đủ rõ để biết ông sẽ muốn gì.

Chìm cách bãi biển mười một mét, giữa ban ngày, trước mặt nhân chứng. Hàng thì còn. Danh tiếng thì không.

Dán nhãn, ghi ngày, xếp theo bảng chữ cái. Mụ phù thủy là người tỉ mỉ và tất cả các lọ vẫn còn niêm kín, điều đó hoặc đáng yên tâm hoặc ngược lại hoàn toàn.

Cổ vật là thật, người mua là thật, và giấy tờ nguồn gốc là một văn bản ba người đã ký và không ai đọc. Anh được trả tiền cho món đồ, không phải cho tập giấy.
Cuốn Ký đầy lên khi bạn chơi. Miễn phí, trên trình duyệt, không cần tải.
Chơi Grindveil miễn phí